Cuộc sống thê thiếp chồng đối với Nam là guồng quay của sự thản nhiên và êm đềm đến nhàm chán. Bà xã anh hiền đức, ít nói. Ở kế bên Dung, Nam cảm nhận được sự thanh bình. Tuy nhiên anh không dám chắc tình cảm chính mình dành cho thê thiếp có phải ái tình hay không. Trong lúc còn đang thắc mắc với những câu hỏi về hạnh phúc và tình yêu thì Nam chạm chán Vân, cô gái đã làm anh chẳng chú ý phần đông, yêu tới cuồng si mê mê miết.
Hồi ấy, vì lí do công tác nên Nam thường trực tuyến khá muộn. Một đêm nọ, Nam vô tình thấy nick chat của Vân cố nhiên những dòng tâm sự thật thu hút, xinh tươi. Vì tìm hiểu nên Nam add nick cô và qua vài ba lần rỉ tai, Nam chính thức bị Vân hấp dẫn mặc dầu khi ấy nhì người còn chưa nhân thức mặt nhau. Thế rồi sau phổ biến lần nói chuyện, anh cũng hứa hẹn gặp mặt được cô. chậm triển khai là ngày mà Nam nhớ mãi không quên. Phần nhiều mọi thứ nơi Vân đều khiến Nam ấn tượng. Cô trẻ trung, ngọt ngào và thú vị. Nam giấu Vân chuyện anh đã có mái nhà và có lẽ bởi vậy nên Vân không chút phòng ngừa với những lời ve vãn của Nam. Anh không biết tại sao lại có thể dối Vân một cách trơn tuột tru như vậy, chỉ nhân thức rằng khi gặp gỡ được Vân, Nam mới có nhân thức thế nào là yêu, là tương tư đến cào xé trong tim gan và cũng là lần trước tiên anh nếm trải cảm giác sợ mất đi một người.
Sau bao ngày tấn công, sau cuối Vân cũng chính thức gật đầu làm cho người ấy của Nam. Niềm vui vẻ trong anh đã lấn lướt cả những băn khoăn tội vạ nhen nhúm trong lòng bấy giờ. Nhân loại của Nam khi ấy chỉ có Vân. Anh bỏ quên mái nhà với người hậu phi mới cưới để cùng Vân rong ruổi khắp nơi. Ở bên Vân, Nam thấy bản thân như được hồi sinh, thấy cuộc sống đặc sắc và đẹp hơn tất thảy những năm 04 tuần anh đã sống. Yêu Vân, Nam mới nắm bắt trong lòng anh luôn khao khát được chiều chuộng và chia sẻ, luôn thèm muốn sự ngọt ngào ấm áp. Những nhân tố kỳ diệu đó chỉ bản thân mình Vân mới có thể mang đến cho anh. Mỗi khi nhìn Vân cười, mắt ánh lên những tia sáng lóng lánh, Nam lại thấy chính mình như kẻ tội đồ, vì đã lừa dối Vân, vì đã lừa dối người hoàng hậu chẳng có lỗi lầm gì, người mà Nam đã cưới về danh chính ngôn thuận.
Sau rộng rãi đêm thức trắng, đốt thuốc rồi liên hồi trong những bạn dạng nhạc, Nam quyết định sẽ ly hôn vợ để đến với Vân. Nam nhân thức anh chỉ yêu Vân, còn với phi tần, thứ tình cảm nhạt nhòa chẳng thể gọi thành tên ấy làm cho anh nhàm chán. Thế nhưng khi Nam sẵn sàng nói với Dung về việc ly hôn thì cô lại phấn kích lên tiếng bản thân mình đã có thai được 3 tháng. Ba bốn tuần, đúng là khoảng thời gian Nam chính thức yêu Vân và không còn khiến cho "chuyện ấy” với Dung, có nhẽ nào đây là sự sắp xếp của ông trời? Nam rơi tham gia vòng xoáy với nhân thức bao suy tư, hỗn độn. Anh có ước muốn được ở bên Vân không? Câu trả lời là có. Hàng trăm hàng vạn lần có. Nhưng Nam cũng không thể trong khoảng bỏ sinh linh đang lớn lên từng ngày trong bụng bà xã. Nếu như hiện giờ Nam khiến cho yếu tố gì tổn hại tới hậu phi và con thì đó sẽ là tội tình mặc cả đời này anh không thể dung thứ cho bản thân. Quay cuồng trong đau đớn, Nam nhỏ sọp đi sau phổ thông đêm thức trắng.
Khi thê thiếp mang bầu đến bốn tuần thứ sáu, Nam cho Vân biết sự thật. Anh quả thật không ngờ một cô gái khả năng như Vân khi nghe những điều đó đã không khóc không nói được nửa lời. Vân chỉ dùng sự lặng ngắt và ánh mắt hoang mang, cực khổ để nhìn Nam. Thế rồi, cô loạng quạng đứng dậy chạy ra khỏi quán cà phê. Nam không đủ can trương để đuổi theo Vân cho đến khi nghe thấy tiếng người nói bên ngoài vừa xảy ra tai nạn. Nam luýnh quýnh chạy ra ngoài và thấy Vân đang nằm trên đường bất tỉnh lịm, nhị mắt nhắm nghiền và một dòng máu đang chảy ra trong khoảng trên trán. Vì quá sốc trước những gì Nam nói mà không để ý đến chiếc xe máy đang lao nhanh tới… Vội vã đưa Vân vào bệnh viện, nhìn cô xanh rì mà đôi lông mày vẫn nhíu lại đầy vẻ âu sầu, Nam hiểu rõ chính mình quả thật là một gã đàn ông tham lam, khốn nạn.
Vân tỉnh dậy và bỏ đi khi Nam chạy ra ngoài sắm thuốc và cháo cho cô. Có nhẽ vì quá ghê tởm một kẻ như Nam nên cô không muốn gặp gỡ anh nữa. Khi Nam đang đứng lơ ngơ thất thần ở hành lang bệnh viện thì Dung cùng một bác sĩ đang vừa đi vừa trao đổi gì đó. Thấy Nam, cô bác sĩ đồng hành Dung nói luôn một tràng:
- Anh kia, trông thê thiếp bị tai nạn như thế nào mà để cô ấy khóc tức tưởi rời đi thế? Chúng tôi còn chưa có kết quả chụp não đâu, ví như có nhân tố gì thì...
- Anh, sao anh lại ở đây? - Dung nhìn Nam bật thốt ra thắc mắc.
- Anh ...anh... - Nam tắc nghẹn không nhân thức nói gì. Cô bác bỏ sĩ giúp anh giải đáp luôn:
- Dung quen anh này à? Anh ấy vừa đưa hiền thê bị tai nạn vào đây, không biết hiền thê anh ấy giận cái gì mà bỏ đi rồi.
Dung nhìn Nam chết im, Nam nhân thức anh không thể giấu vợ thêm được nữa. Tối hôm ấy anh đã nói phần nhiều với bà xã, mặc cho Dung đau đớn than khóc vật vã anh cũng chỉ nhân thức câm nín chịu đựng. Cũng sau ban đêm ấy, Nam hoàn toàn mất liên lạc với Vân. Cô không sử dụng số laptop cũ, không trực tuyến, không còn xuất hiện ở bất kỳ đâu, còn Nam như kẻ điên lao đi tìm Vân ở khắp mọi nơi. Nam chỉ muốn tận mắt nhận ra cô mạnh mẽ, chỉ thế mà thôi.
Thời gian dần trôi, thấm thoắt cũng tới ngày Dung sinh. Nhìn phi tần âu sầu cả ngày trời, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm, nhìn cơn đau đến vật vã chết giả lên bất tỉnh xuống, Nam đột cảm thấy có lỗi với người thanh nữ đã chấp nhận lặng lẽ đứng sau lưng anh, cho anh một mái nhà gia đình. Người đàn bà suốt bao lâu nay vẫn chờ Nam về hàng đêm, người đã vì anh mà đang phải chịu bao đau đớn, sinh cho anh một đứa con. Giờ khắc này đây, trong lòng Nam ngoài tình thương, nỗi dày vò đã có thêm cả tình yêu ở trong đó. Ở thời gian đó, Nam đã thực sự muốn quên Vân để toàn tâm toàn ý với phi tần. Quả thật Nam đã toàn vẹn bỏ ra tình cảm cho Dung được 2 năm.
Một ngày, Nam tình cờ gặp mặt lại Vân trên đường. Cô càng ngày càng xinh đẹp, mặn mà, quyến rũ tới không dễ dàng cưỡng. Và những tình cảm vốn đã được khóa độc đáo trong tim Nam lại trỗi dậy. Không giống như anh, Vân điềm tĩnh trước nỗi âu sầu, dằn vặt mà Nam phải chịu đựng. Cô nhịn nhường như đã miễn dịch với tình ái của anh. Ngay từ đầu là anh đã khiến sai. Sự ích kỷ, tham lam, hèn mạt của Nam đã làm Vân cực khổ nên cô chẳng thể lượng thứ cho anh được nữa. Giờ đây trên tay Nam là thiệp mời đám cưới của Vân. Nam run rẩy và muốn gào thét lên rằng: “Hãy đi và cướp lại Vân, giả dụ không mày sẽ mất cô ấy vĩnh viễn”.
Đứng trước ngã ba các con phố, Nam phải khiến cho sao khi anh trông thấy chính mình chưa bao giờ hết yêu Vân và cũng yêu thê thiếp con bản thân, mặc dầu Nam biết tình ái của bản thân thật oái oăm và hèn hạ?
Đọc thêm: bơm trục đứng