Cuộc sống phi tần chồng đối với Nam là guồng quay của sự mặc nhiên và êm ả tới nhàm chán. Vợ anh nhân từ, ít nói. Ở bên cạnh Dung, Nam cảm chiếm được sự thanh bình. Tất nhiên anh không dám chắc tình cảm bản thân bỏ ra cho hậu phi có phải ái tình hay không. Trong lúc còn đang thắc mắc với những thắc mắc về êm ấm và tình yêu thì Nam gặp Vân, cô gái đã làm cho anh bỏ quên phần nhiều, yêu tới cuồng đắm đuối mê miết.
Hồi ấy, vì lí do công việc nên Nam thường online khá muộn. Một đêm nọ, Na mô tình thấy nick chat của Vân cố nhiên những dòng tâm sự thực thu hút, cute. Vì khám phá nên Nam add nick cô và qua vài ba lần thì thầm, Nam chính thức bị Vân thú vị mặc dù khi ấy nhị người còn chưa nhân thức mặt nhau. Thế rồi sau đa dạng lần nói chuyện, anh cũng hẹn chạm mặt được cô. Đó là ngày mà Nam nhớ mãi không quên. Phần lớn mọi thứ nơi Vân đều làm cho Nam tuyệt vời. Cô năng động, ngọt ngào và thú vị. Nam giấu Vân chuyện anh đã có mái nhà và có lẽ vì thế nên Vân không chút dự phòng với những lời ve vãn của Nam. Anh không biết vì sao lại có thể dối Vân một phương pháp trơn tru như vậy, chỉ nhân thức rằng khi chạm chán được Vân, Nam mới có nhân thức thế nào là yêu, là tương tư đến cào xé trong tim gan và cũng là lần đầu tiên anh nếm trải cảm giác sợ mất đi một người.
Sau bao ngày tiến công, sau cùng Vân cũng chính thức gật đầu khiến cho một nửa của Nam. Niềm êm ấm trong anh đã lấn lướt cả những băn khoăn lỗi lầm nhen nhúm trong lòng bấy giờ. Thế giới của Nam khi ấy chỉ có Vân. Anh không để ý gia đình với người cung phi mới cưới để cùng Vân rong ruổi khắp nơi. Ở bên Vân, Nam thấy bản thân mình như được hồi sinh, thấy cuộc sống rực rỡ và đẹp hơn tất thảy những năm 04 tuần anh đã sống. Yêu Vân, Nam mới nắm bắt trong lòng anh luôn khao khát được chiều chuộng và chia sẻ, luôn ham muốn sự ngọt ngào ấm áp. Những điều kỳ diệu đó chỉ bản thân mình Vân mới có thể mang đến cho anh. Mỗi khi nhìn Vân cười, mắt ánh lên những tia sáng nhóng nhánh, Nam lại thấy chính mình như kẻ tội đồ, vì đã lừa dối Vân, vì đã lừa dối người phi tần chẳng có tội lỗi gì, người mà Nam đã cưới về danh chính ngôn thuận.
Sau phổ quát đêm thức trắng, đốt thuốc rồi miên man trong những bản nhạc, Nam quyết định sẽ ly hôn hậu phi để tới với Vân. Nam nhân thức anh chỉ yêu Vân, còn với cung phi, thứ tình cảm nhạt nhòa không thể gọi thành tên ấy làm cho anh nhàm chán. Thế nhưng khi Nam chuẩn bị nói với Dung về việc ly hôn thì cô lại vui lòng công bố bản thân đã có thai được 3 04 tuần. Ba 04 tuần, đúng là khoảng thời gian Nam chính thức yêu Vân và không còn làm cho "chuyện ấy” với Dung, có lẽ nào đây là sự sắp đặt của ông trời? Nam rơi vào vòng xoáy với nhân thức bao suy tư, hỗn độn. Anh có mong muốn được ở bên Vân không? Câu tư vấn là có. Hàng trăm hàng vạn lần có. Nhưng Nam cũng chẳng thể từ bỏ sinh linh đang lớn lên từng ngày trong bụng cung phi. Giả dụ bây chừ Nam làm vấn đề gì tổn hại đến bà xã và con thì đó sẽ là lỗi lầm mặc cả đời này anh không thể dung tha cho bản thân. Quay cuồng trong đau khổ, Nam nhỏ xíu sọp đi sau phổ quát đêm thức trắng.
Khi phi tần mang bầu đến 04 tuần thứ sáu, Nam cho Vân nhân thức sự thật. Anh quả thực không ngờ một cô gái khả năng như Vân khi nghe những vấn đề đó đã không khóc không nói được nửa lời. Vân chỉ dùng sự lạng lẽ và ánh mắt hoang mang, khổ sở để nhìn Nam. Thế rồi, cô loạng quạng đứng dậy chạy ra khỏi quán cà phê. Nam không đủ can trương để đuổi theo Vân cho tới khi nghe thấy tiếng người nói bên ngoài vừa xảy ra tai nạn. Nam luýnh quýnh chạy ra ngoài và thấy Vân đang nằm trên đường bất tỉnh nhân sự lịm, nhì mắt nhắm nghiền và một dòng máu đang chảy ra từ trên trán. Vì quá sốc trước những gì Nam nói mà không để ý đến chiếc xe máy đang lao nhanh đến… Nhanh nhẹn đưa Vân vào bệnh viện, nhìn cô xanh biếc mà đôi lông mày vẫn nhíu lại đầy vẻ khổ cực, Nam hiểu rõ chính mình quả thật là một gã đàn ông tham lam, khốn nạn.
Vân thức giấc dậy và bỏ đi khi Nam chạy ra ngoài mua thuốc và cháo cho cô. Có nhẽ vì quá kinh tởm một kẻ như Nam nên cô không muốn gặp gỡ anh nữa. Khi Nam đang đứng lơ ngơ thất thần ở hành lang bệnh viện thì Dung cùng một bác bỏ sĩ đang vừa đi vừa mua bán gì đó. Thấy Nam, cô bác bỏ sĩ đồng hành Dung nói luôn một tràng:
- Anh kia, trông bà xã bị tai nạn như thế nào mà để cô ấy khóc tức tưởi rời đi thế? Chúng tôi còn chưa có kết quả chụp não đâu, nếu có vấn đề gì thì...
- Anh, sao anh lại ở đây? - Dung nhìn Nam bật thốt ra câu hỏi.
- Anh ...anh... - Nam tắc nghẹn không biết nói gì. Cô bác bỏ sĩ giúp anh giải đáp luôn:
- Dung quen anh này à? Anh ấy vừa đưa hiền thê bị tai nạn tham gia đây, không nhân thức hiền thê anh ấy giận cái gì mà bỏ đi rồi.
Dung nhìn Nam chết im, Nam biết anh không thể giấu thê thiếp thêm được nữa. Tối hôm ấy anh đã nói hầu hết với bà xã, mặc cho Dung cực khổ mếu máo vật vã anh cũng chỉ nhân thức câm nín chịu đựng. Cũng sau ban đêm ấy, Nam hoàn toàn mất liên lạc với Vân. Cô không dùng số laptop cũ, không trực tuyến, không còn hiện ra ở bất kỳ đâu, còn Nam như kẻ điên lao đi mua Vân ở khắp mọi nơi. Nam chỉ muốn tận mắt trông thấy cô khỏe khoắn, chỉ vậy mà thôi.
Thời điểm dần trôi, thấm thoắt cũng tới ngày Dung sinh. Nhìn hoàng hậu gian khổ cả ngày trời, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm, nhìn cơn đau tới vật vã bất tỉnh lên ngất xỉu xuống, Nam đột nhiên cảm thấy có lỗi với người thanh nữ đã chấp thuận âm thầm đứng sau lưng anh, cho anh một mái nhà mái nhà. Người thiếu nữ suốt bao bấy lâu vẫn chờ Nam về hàng đêm, người đã vì anh mà đang phải chịu bao gian khổ, sinh cho anh một đứa con. Giờ phút này đây, trong lòng Nam ngoài tình thương, nỗi dày vò đã có thêm cả tình yêu ở trong đó. Ở thời gian đó, Nam đã thực thụ muốn quên Vân để toàn tâm toàn ý với vợ. Quả tình Nam đã toàn vẹn dành tình cảm cho Dung được 2 năm.
Một ngày, Nam đột nhiên gặp mặt lại Vân trên đường. Cô ngày càng xinh tươi, thắm thiết, hấp dẫn tới khó khăn cưỡng. Và những tình cảm vốn đã được khóa lạ mắt trong tim Nam lại trỗi dậy. Không giống như anh, Vân điềm tĩnh trước nỗi âu sầu, dằn vặt mà Nam phải nhẫn nhịn. Cô dường như đã miễn nhiễm với tình ái của anh. Ngay từ đầu là anh đã khiến sai. Sự ích kỷ, tham lam, hèn nhát của Nam đã khiến Vân âu sầu nên cô không thể thứ lỗi cho anh được nữa. Giờ đây trên tay Nam là thiệp mời đám cưới của Vân. Nam run rẩy và muốn gào thét lên rằng: “Hãy đi và cướp lại Vân, nếu như không mày sẽ mất cô ấy vĩnh viễn”.
Đứng trước ngã ba trục đường, Nam phải làm cho sao khi anh nhận ra bản thân mình chưa bao giờ hết yêu Vân và cũng yêu vợ con chính mình, mặc dầu Nam nhân thức tình yêu của chính mình thật trái ngang và hèn nhát?
Đọc thêm: máy bơm hỏa tiễn