


“Đứng đầu trong top 13 bãi biển hoang sơ và cuốn hút nhất nhân loại”. Nhắc về Phú Quốc luôn là những mỹ từ và thán tụng như thế. Chúng tôi cũng vậy, chưa nhân thức tới Phú Quốc nhưng đã chuẩn bị trong mình hình ảnh một Phú Quốc hùng vĩ trước chuyến đi.
Nhưng khi đặt chân tới vùng đất này, chúng tôi lại nghĩ, hay là cùng nhau đi đến những vùng miền nhỏ xíu, cùng xẻ dọc các đoạn đường nơi đây, cùng tò mò những gì ít người nào nhân thức đến, cùng chạm mặt những nhân loại tảo tần nơi này. Vì ngao du với chúng tôi không phải là những phút chốc hưởng thụ, mà là những khoảnh khắc thưởng thức và đắm bản thân, thở từng hơi thở của nhân loại và văn hoá từng nơi đặt chân tới.


Thay vì di chuyển bằng taxi thì chúng tôi quyết định sẽ đi xe máy khắp cả Phú Quốc, tự mình tìm trục đường bằng bạn dạng đồ giấy hay hỏi cư dân.

Đã lạc tuyến đường không ít lần, nhưng nhờ đó anh em tôi mới khám phá ra những con đường đẹp như tranh vẽ, hùng vĩ không thua bất cứ nơi nào.
Những thưởng thức bạn nhận lại sẽ đa dạng hơn những gì bạn mong đợi phần lớn đấy.


“Những điều hấp dẫn nhất, những nhân tố sống động nhất luôn diễn ra bên lề những đoạn đường bạn đi”. Người ta vẫn thường nói vậy.
Đừng lướt đi nhanh quá, đồng hành chúng tôi để thấy dưới những chân cầu, cạnh bên những hè phố nơi đây là cả “một cuộc sống”, là cả một nền văn hóa sông nước, là những bến tàu, là những làng chài nhỏ tẹo, là những nhân loại vẫn đang mưu sinh hàng ngày…
… Là những nhân tố bạn sẽ không ngờ đến, là những nỗi niềm sẽ làm cho bạn phải suy ngẫm, là nơi người ta hàng năm xây lại những cây cầu bị bão cuốn đi, là nơi có người cha thờ thẫn buông câu nói “chỗ này có gì đâu để chụp, có năng lực tài chính thấp tới vậy và cũng sẽ chẳng khách hàng nào nhiệt tình đâu”.

Cũng nhờ lạc tuyến phố mà bè lũ tôi mua được 1 làng chài có điều kiện kinh tế eo hẹp để quyết định khiến cho 1 điều gì đó nhỏ bé cho những trẻ thơ nơi này, nơi nước ngập 3 lần 1 năm, nơi người ta từ lâu không còn định nghĩa gì khác ngoài kiếm sống, đủ ăn.


Nếu như muốn biết những bãi hồ cát trắng trứ danh của Phú Quốc, bạn có thể thuận tiện kiếm tìm trên bất kỳ công cụ tin tức nào. Nhưng nếu như muốn nghe kể thêm về những nơi ít người đặt chân đến, những bãi dài hoang vu và nhỏ bé thì theo chân chúng tôi mày mò nào.

Đừng kinh ngạc khi bạn không kiếm tìm được trên mạng về Phú Quốc những khuông cảnh như thế này, vì chính chúng tôi cũng chỉ vô tình phát hiện ra khi quyết định băng vào con đường rừng giữa lịch trình của nhóm, và rồi thì mọi thứ thành lập ra trước mắt - đẹp đến ngỡ ngàng.

Ở đây còn có hẳn 1 sân bóng chuyền tự dựng, sơ lược nhưng lại tuyệt cực kì, chúng tôi thậm chí đã dừng lại chơi 1 trận trước khi tiếp tục hành trình của bản thân.
Nhờ một chủ thuyền bé xíu, thế là chúng tôi lại được đưa ra những bãi tắm ngay giữa biển, hoang sơ không một bóng người và cũng bao la tới ngợp. Phần nhiều chỉ có được khi bạn ưng ý bỏ lại sự bình yên để hưởng thụ những thử thách. ngừng thi côngĐây có thể là một không may, nhưng cũng có thể đó là một cơ hội hoàn hảo để trải nghiệm.

Phú Quốc nổi trội nhất có lẽ là những Hoa phượng đỏ tàu, những bè nuôi trồng hải sản và những cánh đồng biển tiêu ngút ngàn. Nó khiến cho nên một Phú Quốc không lẫn tham gia đâu, làm cho nên một đời sống khác biệt, và một nền văn hóa công trạng trứ danh.
Có lẽ cuộc sống nơi đây gắn liền với hồ lớn và những con tàu, các thế hệ và các mảnh đời đều được những con sóng nuôi lớn.

Những bè tàu nuôi trồng thủy sản như một cuộc sống thu nhỏ xíu, vừa là nhà vừa là nơi mưu sinh. Mọi thứ cứ như vậy, trẻ ốm vui đùa, những chú chỏ chạy khắp nơi và công việc thì cứ tiếp diễn.
Mỗi ngày có hàng trăm chuyến đò chạy hỗ tương những bè tàu và thuyền tiến công cá để trao đổi trao đổi.
Tần tảo và lập cập, nhường như cuộc sống ở đây không có điểm dừng…

Tạm thời xa tiếng sóng hồ, chạy ngược về phía Bắc, băng qua những ngọn núi để thấy Phú Quốc không chỉ có những con sóng. Hồ tiêu nơi đây nhiều người biết đến chẳng đâu vào đâu ngon bằng. Đừng sợ lạc giữa mê cung bạt ngàn này, vì những chú chó Phú Quốc sẽ dẫn tuyến phố cho bạn.

Để nói về loài người của miền đất này có lẽ sẽ nói mãi không hết được, mọi thứ về họ đều nữ tính và bình dị, gần cận và chân thành. Chúng mình cứ như thể những đứa con về nhà, được chào đón hết lòng và ấm áp.
Bạn nhân thức khách hàng nào sẽ kể bạn nghe những điều về biển cả chân thật nhất không. Hãy đi theo những nhân loại này ra khơi, để biết những yếu tố không trang báo nào từng nói, để cảm kiếm được cuộc sống nơi này còn trăm nghìn vấn đề đẹp có, xấu có, vui cười có và đắng cay cũng có.

Nhưng ánh mắt của tụi gầy sẽ cho bạn thấy cuộc sống gian khổ không tắt đi những tâm hồn non nớt. Chỉ cần những niềm vui bé nhỏ, những món vàng, một số ba cái bánh và những loài người mới tới cũng sẽ làm chúng mải miết trong sự hồn nhiên, không chút ngại ngùng, không chút che dấu. Như một người thân, như một người em.


Không chỉ đơn giản là ngao du và tìm hiểu, chúng tôi luôn muốn đó sẽ là một dấu ấn, sẽ là một kỷ niệm thật đẹp dù bé nhỏ, để chúng tôi mỉm cười khi nhớ về một hành trình đầy những bất ngờ của tuổi trẻ.
Trích 1 phần nhiều kinh phí chuyến đi và tiền túi, để đổi lại chúng tôi mang đến 1 cái gì đó cho những con người nồng ấm nơi đây, không to con, nhưng là đông đảo những gì bằng hữu mình có.

Và thế là không một phút giây do dự, chúng tôi dừng xe và xin phép được mang cho các em một đêm Trung thu đúng nghĩa, có lồng đèn và có những món quà, và còn có cả thương cảm.
Chỉ trong 10 phút và lượng trẻ em những làng quanh co đó ùa về khiến cho chúng tôi choáng váng, đã có lúc thật sự áp lực và lo âu rằng bản thân mình chẳng thể công ty cũng như kiểm soát nổi, nhưng nhìn những nụ cười này mà xem, cả của các em và của cả những cô chú trong làng, chúng tôi phải tự nhủ cố gắng thêm đa dạng nữa để hoàn thành bữa tiệc nhỏ tuổi này thật trọn vẹn.
Phần lớn đại chúng trong làng bắt tay cùng nhau khiến cho. Nếu như ở đó và chứng kiến những đôi chân trần chạy trên bùn chỉ để lấy cho chúng tôi vay cây búa, nhìn những chú lớn tuổi cắm cọc cho chúng tôi và những đôi tay nhỏ bé cố nhón gót treo lồng đèn - hẳn bạn sẽ không còn biết mỏi mệt là gì, vì chúng tôi đã thực thụ cùng nhau khiến nên một điều tuyệt đẹp.
Tôi sẽ kể cho bạn toàn bộ những gì đang ánh lên trong đôi mắt này. Vì chúng tôi đã cùng đứng đó, nhìn những niềm vui này sáng bừng lên… Có lẽ chúng tôi đã truyền được một ngọn lửa bé, một chút rét mướt trong khoảng những trái tim tuổi xanh của chúng tôi đến nơi này.


Có lẽ 4 ngày là không đủ để thưởng thức hết những món ngon trên hòn đảo cute này. Và ẩm thực Phú Quốc không đích thực đặc thù hay nổi bật giả dụ không kể tới hải sản tươi sống. Giá cả cũng là 1 nhân tố nêu lưu tâm khi đến Phú Quốc vì nhàng nhàng món ăn ở đây khá đắt đỏ nếu như so với mức sống.


Được coi như “quốc hồn quốc túy” của vn, nhắc tới nước mắm, chắc hẳn ai người nào cũng nghĩ ngay đến huyện đảo Phú Quốc. Nghề đóng gói nước mắm ở Phú Quốc đã trên 200 năm tuổi. Nước mắm Phú Quốc là sản phẩm câu kết giữa công đoạn công sức tỉ mỉ nhưng cũng đầy sức sáng tạo của ngư gia nơi này với nguồn cá cơm giàu sang của vùng biển đảo. Nước mắm Phú Quốc làm từ 2 chất liệu chính khiến nó trở nên khác lạ, đó là: cá cơm tươi và muối biển. Khác biệt, muối để làm cho nước mắm phải lấy muối trong khoảng miệt Bà Rịa Vũng Tàu, giúp giữ độ tươi của cá, mắm lên không có mùi khó chịu.

Ngay sau khi kéo cặp mạn thuyền, cá sẽ được chọn lọc và rửa sạch sẽ với nước biển, ướp muối theo tỷ lệ 3:1 (3 cá một muối). Sau đó, cá đã ướp muối hay còn gọi là chượp - sẽ đưa về nhà cỗ áo và ủ trong hàng dãy thùng gỗ dên dên lớn, gia cố bằng những sợi "dây" to khiến bằng cây mây rừng. Cách làm cho này tuy phải kiên nhẫn đợi một thời điểm rất dài, 9-12 bốn tuần nhưng lại khiến cho chượp chín dần, thiên nhiên.

Cam kết, ba chàng trai chúng tôi - đến từ ba miền giang sơn, sẽ nhớ mãi vị mặn mà béo ngậy của đĩa cơm cừu ghé hay đặc sản gỏi cá trích không thể không thử tới trong buổi tối đầu tiên khi vừa đặt chân đến Phú Quốc. Chẳng nhân thức do cơm ngon hay do cả buổi chạy đôn chạy đáo đơn vị trung thu cho các bé xíu ở Cửa Cạn?

Theo lời hướng dẫn của chị lễ tân, chúng tôi quyết định chọn lựa ăn những món "thành phố" được đóng gói và sáng tạo dưới bàn tay của những ngư gia nơi đây: bánh canh chả cá, mì sủi cảo hoành thánh, bún mắm, bún riêu, hủ tíu tôm mực,...
Mặc dù văn hoá ẩm thực Phú Quốc có phần kém giàu có và đơn điệu hơn các nơi khác. Tất nhiên giả dụ đã có cơ hội đến đây, đừng bỏ lỡ những chiếc xe bán hàng rong dọc những con đường lớn bé trong thị trấn, bạn sẽ bắt chạm chán những món "street food" vừa lạ mà vừa quen: bánh mì bò viên nướng, bánh mì bò lá lốt,...

Hay những xe bánh bao nghi ngất xỉu khói giữa trời mưa gió. Note lại những quán mà Highway recommend cho bạn nhé.



Có thể bạn quan tâm: máy bơm tưới tiêu