Mẹ và con, chúng ta có thể sống tầm thường dưới một gia đình, hoặc không; có thể cùng ý kiến và sở thích, hoặc không; có thể mếm mộ nhau và cư xử thoải mái với nhau - như nhì người bạn, hoặc không; có thể muốn mua đến nhau để san sớt mọi nụ cười lẫn khúc bận rộn trong cuộc sống, hoặc không. Yêu cũng như ghét, thấu nắm bắt hay dị đồng, không phải cứ cố mà được. Nên thật lòng mẹ muốn mọi chuyện cứ để nó thật tự nhiên.
Có một thắc mắc vui (nhưng tình thực mẹ chẳng thấy vui tí nào) là: Nếu mẹ và hậu phi cùng rơi xuống nước, trong trường phù hợp chỉ được cứu một người, bạn sẽ cứu người nào trước? Có người nói Phải cứu hoàng hậu trước, vì mẹ già rồi, không thể sống được lâu. Có người nói Phải cứu mẹ trước, vì mẹ chỉ có một trên đời, còn phi tần thì nếu không còn người này thì có thể có người khác. Câu trả lời nào cũng có sự suy tính và thậm chí còn có chút gì đó bất nhân. Vì chọn lựa thế nào thì chàng trai kia cũng hẳn cảm thấy đau đớn lắm. Theo mẹ thì câu trả lời có lí nhất là Người nào ở gần nhất thì ưu tiên cứu người đó trước. Bất luận cảnh ngộ thế nào.
Mẹ đừng bi lụy khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi!
Cha mẹ không thể ở mãi với các con, và bác mẹ cũng có cuộc sống riêng của bản thân mình. Giả dụ cha mẹ và các con sống cùng nhau dưới một mái nhà, mẹ nghĩ, chúng ta vẫn có thể có không gian riêng nếu chúng ta học phương pháp tôn trọng nó. Như việc các con thức khuya, dậy trễ còn bác mẹ ngủ sớm, thức dậy cũng rất sớm; ba má thích ăn cơm nhà còn tụi con khoái ăn cơm tiệm; cha mẹ thích trồng cây, các con lại muốn nuôi một con vật nào đó… sẽ chẳng là điều gì to tát, ví như chúng ta vui miệng và tôn trọng lẫn nhau.
Trận chiến mẹ chồng - nàng dâu chỉ nổ ra giả dụ một trong nhị bên gây chiến và sẽ thực sự xong xuôi nếu như một trong nhị bên dừng chiến. Mẹ chưa bao giờ mong trận chiến đó nổ ra. Và nếu một ngày nào đó, nó nổ ra, thì mẹ sẽ là người chủ động dừng chiến. Tại sao? Vì dù người nào đúng bạn nào sai trong cuộc chiến này, thì đại trượng phu của mẹ vẫn là người cảm thấy thương tổn phổ quát nhất, khi cả vợ và mẹ đều không thể cấu kết được với nhau. Và thêm một điều nữa, con là con dâu của mẹ, mẹ va chạm với cuộc sống này lâu hơn con, lòng mẹ đủ rộng để có thể bỏ dở những yếu tố nhỏ nhặt hàng ngày. Ngay cả khi con không hiểu và mến yêu mẹ (dù con đã cố gắng), thì mẹ vẫn tin, một ngày nào đó, tình cảm đó sẽ nảy sinh và bồi đắp theo thời điểm, tuyệt nhiên không thể vội vàng.
Mẹ chẳng phải là một bà mẹ chồng cũ rích hủ. Mẹ sống chủ quyền trong khoảng nhỏ nhắn và mẹ luôn nghĩ mẹ tự có nghĩa vụ với cuộc đời bản thân mình. Mẹ chọn sinh con chẳng phải vì mong sau này đích mẫu, con cái sẽ có bổn phận phải nuôi lại mẹ. Tình mẫu tử sao có thể tính liệu sòng phẳng như vậy chứ? Mẹ cũng không bắt con dâu phải đảm đương việc nhà chồng. Đôi vai nhỏ xíu này, gánh vác công việc ngoài phố hội lẫn việc của mái nhà riêng cũng đã đủ mệt mỏi lắm rồi, không phải vậy sao? Bố mẹ không tìm con, và bác mẹ đẻ của con cũng không bán con cho bác mẹ. Hôn nhân tuyệt nhiên chẳng phải là một cuộc trao đổi. Nên con dành tình cảm và sự quan tâm tới gia đình chồng thế nào thì đàn ông mẹ cũng phải bỏ ra tình cảm và sự vồ cập cho mái ấm hiền thê như thế.
Trong cuộc sống mái ấm, nếu có điều gì đó không hài lòng với chồng, con đừng vội đổ lỗi Tại bố mẹ của anh cả đấy. Đúng là Giỏ nhà khách hàng nào, quai nhà nấy. Nhưng ngoài những nét tính cách thức được thừa hưởng của cha mẹ, các con cũng có những nét tính cách riêng của chính mình. Bố mẹ chồng cũng như bố mẹ đẻ, đều có ưu - thiếu sót riêng. Và các con thỉnh thoảng được kế thừa hết tất cả. Thế nên, hãy nỗ lực phát huy ưu điểm và tự tiết chế nhạo những khuyết điểm mà các con được thừa hưởng trong khoảng bố mẹ mình.
Ví như một ngày nào đó, các con cũng rơi vào tình cảnh gần giống, hãy tĩnh tâm xem lại tình cảm của chính mình. Còn ái tình (và tình thương) là còn đa số. Chuyện lớn hóa bé nhỏ, chuyện gầy như thường có gì.
Nếu một ngày đó, con sững sờ trông thấy, tình cảm đã không còn nữa, hãy tìm một giải pháp ít gây tổn thương nhất tới những đứa con của mình. Ngay cả lúc đó, mẹ vẫn mong cung phi chồng con có thể nhoẻn cười ngồi lại thì thầm với nhau thay vì hằn học trong khổ cực. Thế cuộc này quá ngắn để ta căm ghét chính những người mà ta đã từng chiều chuộng.
Mẹ của con!
Xem nhiều hơn: máy bơm hỏa tiễn